Trà không chỉ là một thức uống. Với người B’Lao, trà là một phần đời sống, là ký ức của nhiều thế hệ và là câu chuyện dài của đất với người qua năm tháng. Ở những nơi sang trọng, người ta có thể nói rất nhiều về trà, về đạo lý hay nhân sinh. Nhưng ở nơi đồi trà Bảo Lộc, nơi người ta ra vườn khi trời còn chưa tan sương, nơi đất đỏ bazan bám đầy lên đôi ủng cũ và bàn tay người làm nghề, trà được tạo nên bằng lao động thật sự.
Đó là những đôi vai đã còng theo năm tháng. Là những bàn tay chai sần vì nắng gió và mùa vụ. Là những con người sống cùng cây trà từ lúc còn nhỏ, lớn lên nhờ cây trà và rồi tiếp tục gửi cả đời mình vào những đồi chè xanh mướt ấy.
Một chén trà ngon chưa bao giờ được tạo nên chỉ bằng lời nói. Trong đó có mồ hôi của những buổi sáng hái chè khi trời còn lạnh sương. Có những đêm mất ngủ vì sâu bệnh, vì mưa gió hay vì nỗi lo một vụ mùa thất bát. Có cả những năm tháng người trồng trà đối diện với giá rớt, với khó khăn chồng chất nhưng vẫn không bỏ cây, không bỏ đất.
Bởi với nhiều người nơi đây, cây trà không chỉ là kế sinh nhai. Nó là cuộc sống. Là thứ đã nuôi lớn bao thế hệ giữa vùng đất cao nguyên này.
Trà Bảo Lộc mang hương của đất bazan, vị của khí hậu cao nguyên và dấu ấn của kỹ thuật chế biến được tích lũy qua rất nhiều mùa vụ. Những kinh nghiệm ấy không đến từ vài lời nói đẹp hay những bài viết hào nhoáng. Nó được rèn bằng thực tế, bằng sai số, bằng thất bại và bằng cả thời gian của một đời người làm nghề.

Trà tại Bảo Lộc
Họ giống như những “trạm đo” của đất trời. Chỉ cần nhìn màu lá, ngửi mùi gió hay chạm vào búp trà, họ đã cảm nhận được sự thay đổi của thời tiết và cây trồng. Họ không chỉ làm ra nguyên liệu; họ đang giữ lại ký ức, tập quán và văn hóa của cả một vùng đất.
Nếu thật sự muốn tôn vinh trà Bảo Lộc, điều đó không thể chỉ dừng lại ở lời nói.
Người làm trà cần được trả một mức giá công bằng để công sức, kinh nghiệm và những rủi ro nghề nghiệp của họ được nhìn nhận đúng giá trị.




